惜秋华

宋代 吴文英
思渺西风,怅行踪、浪逐南飞高雁。怯上翠微,危楼更堪凭晚。蓬莱对起幽云,澹野色山容愁卷。清浅。瞰沧波、静衔秋痕一线。十载寄吴苑。惯东篱深把,露黄偷翦。移暮影、照越镜,意销香断。秋娥赋得闲情,倚翠尊、小眉初展。深劝。待明朝、醉巾重岸。
miǎo 西 fēng   chàng xíng zōng làng zhú nán fēi gāo yàn qiè shàng cuì wēi   wēi lóu gèng kān píng wǎn péng lái duì yōu yún   dàn shān róng chóu juǎn qīng qiǎn kàn cāng jìng xián qiū hén xiàn 线 shí zài yuàn guàn dōng shēn   huáng tōu jiǎn yǐng zhào yuè jìng   xiāo xiāng duàn qiū é de xián qíng   cuì zūn xiǎo méi chū zhǎn shēn quàn dài míng cháo zuì jīn zhòng àn