惜秋华

宋代 吴文英
细响残蛩,傍灯前、似说深秋怀抱。怕上翠微,伤心乱烟残照。西湖镜掩尘沙,翳晓影、秦鬟云扰。新鸿,唤凄凉、渐入红萸乌帽。 江上故人老。视东篱秀色,依然娟好。晚梦趁、邻杵断,乍将愁到。秋娘泪湿黄昏,又满城、雨轻风小。闲了。看芙容、画船多少。
xiǎng cán qióng   bàng dēng qián shì shuō shēn qiū huái 怀 bào shàng cuì wēi   shāng xīn luàn yān cán zhào 西 jìng yǎn chén shā   xiǎo yǐng qín huán yún rǎo xīn hóng 鸿   huàn liáng jiàn hóng mào
jiāng shàng rén lǎo shì dōng xiù   rán juān hǎo wǎn mèng chèn lín chǔ duàn   zhà jiāng chóu dào qiū niáng lèi shī 湿 huáng hūn   yòu mǎn chéng qīng fēng xiǎo xián le kàn róng huà chuán duō shǎo