喜晴有感呈晁郎

宋代 张耒
山城淫雨霁,窗户含余清。 老人午睡足,杖策遶荒庭。 长夏吾庐秀,清阴交众荣。 茫茫榛莽中,萱草扬其英。 植杖视天壤,悠然感浮生。 淹泊且无叹,人事亦难恒。 一旦舍此去,触物不无情。 何为久戚戚,遇酒但知倾。
shān chéng yín   chuāng hu hán qīng  
lǎo rén shuì   zhàng rào huāng tíng  
cháng xià xiù   qīng yīn jiāo zhòng róng  
máng máng zhēn mǎng zhōng   xuān cǎo yáng yīng  
zhí zhàng shì tiān rǎng   yōu rán gǎn shēng  
yān qiě tàn   rén shì nán héng  
dàn shě   chù qíng  
wéi jiǔ   jiǔ dàn zhī qīng