喜晴一首

宋代 刘克庄
□尚纷言扰,烛龙深伏藏。 金鸡不能忍,腾出照扶桑。
  shàng fēn yán rǎo   zhú lóng shēn cáng
jīn néng rěn   téng chū zhào sāng