西清庵冬日桂华盛开

宋代 郑元祐
桂丛何自舞传葩,惊怪玄冬见此花。月窟再开金粟影,天香重降玉皇家。 攀枝楚客歌招隐,耐冷嫦娥起散花。况有清霜辟蟫蠹,从兹不老是生涯。
guì cóng chuán   jīng guài xuán dōng jiàn huā yuè zài kāi jīn yǐng   tiān xiāng zhòng jiàng huáng jiā
pān zhī chǔ zhāo yǐn   nài lěng cháng é sàn huā kuàng yǒu qīng shuāng yín   cóng lǎo shi shēng