喜晴

宋代 李光
西风一夜卷层波,并落人声喜气多。巨浸涨天吞梦泽,空庭积水湛星河。 光摇万瓦疑浮动,翠飐群山巧琢磨。从此江湖更清旷,肯将轩冕换渔蓑。
西 fēng juǎn céng   bìng luò rén shēng duō jìn zhǎng tiān tūn mèng kōng   tíng shuǐ zhàn xīng    
guāng yáo wàn dòng   cuì zhǎn qún shān qiǎo zhuó cóng jiāng gèng qīng kuàng kěn   jiāng xuān miǎn huàn suō