喜晴

宋代 陆游
江湖春暮多风雨,点滴空阶实厌听。 剩喜今朝有奇事,一窗晴日写黄庭。
jiāng chūn duō fēng   diǎn kōng jiē shí yàn tīng
shèng jīn zhāo yǒu shì   chuāng qíng xiě huáng tíng