喜晴

宋代 吴芾
我家世业本农夫,力作耕田供百需。 食无鱼兮出无车,但守桑梓依枌榆。 中更兵火田园芜,骨肉奔迸几为奴。 饥肠雷转寒侵肤,中夜穷鬼常揶揄。 自笑为生亦良劬,此身何由出泥涂。 始弃耒耜亲诗书,一以经训为菑畲。 弟兄相继蹑云衢,吾乡往往推诸吴。 我虽有志徒区区,顾惭小技非大巫。 向来聊出应时须,亦复接武丹陛趋。 退视才悭思且枯,敢意滥吹东郭竽。 自从得请归田庐,万事闭眼不问渠。 岂谓割分姑孰符,一时乏使偶见除。 此邦自昔称膏腴,千里旧富稻与鱼。 十年九潦田无租,今岁{左禾右罢}稏方满圩。 邦人举首争欢呼,谓此丰登亘古无。 骤然一雨惊里闾,直疑平地浮江湖。 灵祠致祷才登舆,已见皎日升东隅。 一方今既奠厥居,太守宁不欲自娱, 便可投绂歌归欤。
jiā shì běn nóng   zuò gēng tián gōng bǎi  
shí chū chē   dàn shǒu sāng fén  
zhōng gēng bīng huǒ tián yuán   ròu bēn bèng wèi  
cháng léi zhuǎn hán qīn   zhōng qióng guǐ cháng  
xiào wéi shēng liáng   shēn yóu chū  
shǐ lěi qīn shī shū   jīng xùn wèi shē  
xiōng xiāng niè yún   xiāng wǎng wǎng tuī zhū  
suī yǒu zhì   cán xiǎo fēi  
xiàng lái liáo chū yìng shí   jiē dān  
tuì 退 shì cái qiān qiě   gǎn làn chuī dōng guō  
cóng de qǐng guī tián   wàn shì yǎn wèn  
wèi fēn shú   shí shǐ 使 ǒu jiàn chú  
bāng chēng gāo   qiān jiù dào  
shí nián jiǔ liáo tián   jīn suì   { zuǒ yòu   } fāng mǎn wéi  
bāng rén shǒu zhēng huān   wèi fēng dēng gèn  
zhòu rán jīng   zhí píng jiāng  
líng zhì dǎo cái dēng   jiàn jiǎo shēng dōng  
fāng jīn diàn jué   tài shǒu níng  
biàn 便 tóu guī