喜晴

宋代 张嵲
阳春今已归,孟夏饶草莽。 积雨树阴成,新晴渚蒲长。 前山涧水喧,隔竹黄鹂响。 一径度乔林,涓流会心赏。 野静閴无人,萧条成独往。
yáng chūn jīn guī   mèng xià ráo cǎo mǎng  
shù yīn chéng   xīn qíng zhǔ zhǎng  
qián shān jiàn shuǐ xuān   zhú huáng xiǎng  
jìng qiáo lín   juān liú huì xīn shǎng  
jìng rén   xiāo tiáo chéng wǎng