喜晴

宋代 卫宗武
朅来古寺当初寒,垂垂冻风不肯乾。 出门泥滓跬步艰,蛰处无异虬蛇蟠。 剪花呈瑞天破悭,铸出八九银巑屼。 使居城市那得看,衒耀老眼直奇观。 {上雨下广州}然阳明忽开张,俄复飞溜声潺潺。 痴云布沪封乾端,冥蒙莫睹, 双跳丸。噫气夜号力撼山, 平明推上赤玉盘。群阴解駮宇宙宽, 草木禽鸟俱懽颜。金乌行空振羽翰, 扬辉散彩送我不。翅怜残蜡犹欠三, 日不屡数岁欲殚。盈尺为瑞俄顷间, 天公变化应无难。
qiè lái dāng chū hán   chuí chuí dòng fēng kěn qián  
chū mén kuǐ jiān   zhé chǔ qiú shé pán  
jiǎn huā chéng ruì tiān qiān   zhù chū jiǔ yín cuán  
shǐ 使 chéng shì de kàn   xuàn yào 耀 lǎo yǎn zhí guān  
  { shàng xià guǎng 广 zhōu   } rán yáng míng kāi zhāng   é fēi liū shēng chán chán  
chī yún fēng qián duān   míng méng  
shuāng tiào wán hào hàn shān    
píng míng tuī shàng chì pán qún yīn jiě zhòu kuān    
cǎo qín niǎo huān yán jīn xíng kōng zhèn hàn    
yáng huī sàn cǎi sòng chì lián cán yóu qiàn sān    
shù suì dān yíng chǐ wèi ruì é qǐng jiān    
tiān gōng biàn huà yīng nán