喜晴

宋代 周弼
久客无别望,出门惟快晴。 茅店局促卧,村静不打更。 淅沥渐有间,四檐稍收声。 俯身问僮仆,贪睡语辄惊。 耳边嘈囋动,邻房先戒行。 拂拭弄包裹,人健脚亦轻。 溪舂黄粮响,窗扫巨竹倾。 山路少泥土,意想砂砾平。 舍梦弃衾枕,披衣散纵横。 屈指计道里,陡觉神思清。 菜老复命煮,小鲜岂足烹。 旅饭任粗粝,苞苴且难成。 值雨及雷雹,一阻三宿程。 南北互有适,后先何必争。 东方晓色至,隐隐大渐明。 分手出门去,相引行水坑。
jiǔ bié wàng   chū mén wéi kuài qíng  
máo diàn   cūn jìng gēng  
jiàn yǒu jiàn   yán shāo shōu shēng  
shēn wèn tóng   tān shuì zhé jīng  
ěr biān cáo dòng   lín fáng xiān jiè xíng  
shì nòng bāo guǒ   rén jiàn jiǎo qīng  
chōng huáng liáng xiǎng   chuāng sǎo zhú qīng  
shān shǎo   xiǎng shā píng  
shě mèng qīn zhěn   sàn zòng héng  
zhǐ dào   dǒu jué shén qīng  
cài lǎo mìng zhǔ   xiǎo xiān pēng  
fàn rèn   bāo qiě nán chéng  
zhí léi báo   sān xiǔ 宿 chéng  
nán běi yǒu shì   hòu xiān zhēng  
dōng fāng xiǎo zhì   yǐn yǐn jiàn míng  
fēn shǒu chū mén   xiāng yǐn xíng shuǐ kēng