喜晴

宋代 陆游
一夜霜风扫积阴,檐间唤起有鸣禽。 满窗零乱梧楸影,邻巷萧条鸡犬音。 文史渐宜精讨阅,湖山仍得饱登临。 园丁也解娱翁意,艺果移花已满林。
shuāng fēng sǎo yīn   yán jiān huàn yǒu míng qín
mǎn chuāng líng luàn qiū yǐng   lín xiàng xiāo tiáo quǎn yīn
wén shǐ jiàn jīng tǎo yuè   shān réng bǎo dēng lín
yuán dīng jiě wēng   guǒ huā mǎn lín