喜晴

宋代 姜特立
晴日晒江皋,人心散郁陶。 天地忽开泰,万象分秋毫。 泻我竹叶青,烹我翠云涛。 勿与俗士对,且读楚人骚。
qíng shài jiāng gāo   rén xīn sàn táo  
tiān kāi tài   wàn xiàng fēn qiū háo  
xiè zhú qīng   pēng cuì yún tāo  
shì duì   qiě chǔ rén sāo