喜晴

宋代 韩淲
积日困秋雨,晓起天开明。披轩纳晴光,树影当阶横。 遥闻玄蝉急,忽见翠羽轻。整衣聚足坐,似觉天籁清。 身形百年尔,衣食苦强营。运化有理道,超然得此生。
kùn qiū   xiǎo tiān kāi míng xuān qíng guāng shù   yǐng dāng jiē héng    
yáo wén xuán chán   jiàn cuì qīng zhěng zuò shì   jué tiān lài qīng    
shēn xíng bǎi nián ěr   shí qiáng yíng yùn huà yǒu dào chāo   rán shēng