喜晴

宋代 赵蕃
春风吹晴檐雨止,兰芽半吐梅堆委。 阶前背荫苔藓深,曳杖不妨成细履。 浮生忧喜均何如,谁能役役愁其躯。 时閒意适且自慰,莫问诘朝瓶乏储。
chūn fēng chuī qíng yán zhǐ   lán bàn méi duī wěi  
jiē qián bèi yīn tái xiǎn shēn   zhàng fáng chéng  
shēng yōu jūn   shuí néng chóu  
shí xián shì qiě wèi   wèn cháo píng chǔ