喜晴

宋代 赵蕃
雨脚昏昏扫不空,柴门未觉有春风。 晚晴骤喜窗明处,犹倚蒲团附火红。
jiǎo hūn hūn sǎo kōng   chái mén wèi jué yǒu chūn fēng  
wǎn qíng zhòu chuāng míng chù   yóu tuán huǒ hóng