喜晴

唐代 杜甫
皇天久不雨,既雨晴亦佳。出郭眺西郊,肃肃春增华。 青荧陵陂麦,窈窕桃李花。春夏各有实,我饥岂无涯。 干戈虽横放,惨澹斗龙蛇。甘泽不犹愈,且耕今未赊。 丈夫则带甲,妇女终在家。力难及黍稷,得种菜与麻。 千载商山芝,往者东门瓜。其人骨已朽,此道谁疵瑕。 英贤遇轗轲,远引蟠泥沙。顾惭昧所适,回首白日斜。 汉阴有鹿门,沧海有灵查。焉能学众口,咄咄空咨嗟!
huáng tiān jiǔ   qíng jiā chū guō tiào 西 jiāo   chūn zēng huá
qīng yíng líng bēi mài   yǎo tiǎo táo huā chūn xià yǒu shí  
gān suī héng fàng   cǎn dàn dòu lóng shé gān yóu   qiě gēng jīn wèi shē
zhàng dài jiǎ   zhōng zài jiā nán shǔ   zhòng cài
qiān zǎi shāng shān zhī   wǎng zhě dōng mén guā rén xiǔ   dào shuí xiá
yīng xián kǎn   yuǎn yǐn pán shā cán mèi suǒ shì   huí shǒu bái xié
hàn yīn yǒu 鹿 mén   cāng hǎi yǒu líng zhā yān néng xué zhòng kǒu   duō duō kōng jiē