喜晴

宋代 卫宗武
梅雨成霖味已甘,淋淳更久恐难堪。 风雷几昼起平陆,星斗一宵移下潭。 万畛针芒青曳曳,千山鳞羽绿毵毵。 老夫晴雨不关念,心醉青编维日酣。
méi chéng lín wèi gān   lín chún gèng jiǔ kǒng nán kān  
fēng léi zhòu píng   xīng dǒu xiāo xià tán  
wàn zhěn zhēn máng qīng   qiān shān lín 绿 sān sān  
lǎo qíng guān niàn   xīn zuì qīng biān wéi hān