喜晴

宋代 卫宗武
披雾出松关,行行破晓寒。 崎岖忽平坦,迤逦复巑屼。 霜沐林光沃,山围野色宽。 朝曦开霁景,鸣鸟亦声懽。
chū sōng guān   xíng xíng xiǎo hán  
píng tǎn   cuán  
shuāng lín guāng   shān wéi kuān  
cháo kāi jǐng   míng niǎo shēng huān