喜晴

宋代 吴芾
始喜晴天照眼明,忽惊风雨报秋声。 天公也念悲秋客,还扫群阴作晚晴。
shǐ qíng tiān zhào yǎn míng   jīng fēng bào qiū shēng
tiān gōng niàn bēi qiū   hái sǎo qún yīn zuò wǎn qíng