袭前韵再简少孙四首 其二

宋代 李之仪
雪意埋云蔚不开,新春还傍故春来。未堪肮脏倚门立,聊复差池接羽回。 得丧但知求失马,盛衰赢取付传杯。风流二妙天怜我,种玉秧中更插梅。
xuě mái yún wèi kāi   xīn chūn hái bàng chūn lái wèi kān āng zāng mén   liáo chā chí jiē huí
de sàng dàn zhī qiú shī   shèng shuāi yíng chuán bēi fēng liú èr miào tiān lián   zhǒng yāng zhōng gēng chā méi