喜迁莺 晓行

宋代 刘祎之
晓光催角。听宿鸟未惊,邻鸡先觉。迤逦烟村,马嘶人起,残月尚穿林薄。泪痕带霜微凝,酒力冲寒犹弱。叹倦客、悄不禁,重染风尘京洛。追念,人别後,心事万重,难觅孤鸿托。翠幌娇深,曲屏香暖,争念岁寒飘泊。怨月恨花烦恼,不是不曾经著。这情味,望一成消减,新来还恶。
xiǎo guāng cuī jiǎo tīng 宿 niǎo wèi jīng   lín xiān jué yān cūn   rén   cán yuè shàng chuān 穿 lín lèi hén dài shuāng wēi níng   jiǔ chōng hán yóu ruò tàn juàn qiāo jīn   zhòng rǎn fēng chén jīng luò zhuī niàn   rén bié hòu   xīn shì wàn zhòng   nán hóng 鸿 tuō cuì huǎng jiāo shēn   píng xiāng nuǎn   zhēng niàn suì hán piāo yuàn yuè hèn huā fán nǎo   shì céng jīng zhù zhè qíng wèi   wàng chéng xiāo jiǎn   xīn lái huán è