喜迁莺(晓行)

宋代 孙居敬
宿酲初愈。更花焰频催,叶蕉重举。浓露沾丛,薰风入樾,黄叶马头飞舞。梦结尚依征旆,笛怨谁教渔谱。村路转,见寒机灯在,晨炊人语。 无据。堪恨处。残月满襟,不念人羁旅。天接山光,云拖雁影,多少别离情绪。绣被香温密叠,罗帕粉痕重护。这滋味,最不堪两鬓,菱花羞觑。
宿 chéng chū gèng huā yàn pín cuī   jiāo zhòng nóng zhān cóng   xūn fēng yuè   huáng tóu fēi mèng jié shàng zhēng pèi   yuàn shuí jiào cūn zhuǎn   jiàn hán dēng zài   chén chuī rén
kān hèn chù cán yuè mǎn jīn   niàn rén tiān jiē shān guāng   yún tuō yàn yǐng   duō shǎo bié qíng xiù bèi xiāng wēn dié   luó fěn hén zhòng zhè wèi   zuì kān liǎng bìn   líng huā xiū