喜迁莺·帝城春昼

宋代 易祓
帝城春昼。见杏脸桃腮,胭脂微透。一霎儿晴,一霎儿雨,正是催花时候。淡烟细柳如画,雅称踏青携手。怎知道、那人人,独倚阑干消瘦。别後。音信断,应是泪珠,滴遍香罗袖。记得年时,胆瓶儿畔,曾把牡丹同嗅。故乡水遥山远,怎得新欢如旧。强消遣,把闲愁推入,花前杯酒。
chéng chūn zhòu jiàn xìng liǎn táo sāi   yān zhī wēi tòu shà ér qíng   shà ér   zhèng shì cuī huā shí hou dàn yān liǔ huà   chēng qīng xié shǒu zěn zhī dào rén rén   lán gān xiāo shòu bié hòu yīn xìn duàn   yìng shì lèi zhū   biàn xiāng luó xiù de nián shí   dǎn píng ér pàn   céng dan tóng xiù xiāng shuǐ yáo shān yuǎn   zěn de xīn huān jiù qiáng xiāo qiǎn   xián chóu tuī   huā qián bēi jiǔ