喜迁莺·雕栏闲倚

宋代 黄裳
雕栏闲倚,瑞雪霁、浣出人间金碧。下想名园,芳心多少,欲占九州颜色。洞开路入丹汉,自是神仙真宅。寒吟外,看歌云舞雪,光阴难得。谁共怀古意,东海一老,居易头垂白。自此英雄,功名相继,空有寂寥遗迹。圣贤电拂休笑,离合许多宾客。使君乐与人同,且对云门斜日。
diāo lán xián   ruì xuě huàn chū rén jiān jīn xià xiǎng míng yuán   fāng xīn duō shǎo   zhàn jiǔ zhōu yán dòng kāi dān hàn   shì shén xiān zhēn zhái hán yín wài   kàn yún xuě   guāng yīn nán de shuí gòng huái 怀   dōng hǎi lǎo   tóu chuí bái yīng xióng   gōng míng xiàng   kōng yǒu liáo shèng xián diàn xiū xiào   duō bīn shǐ 使 jūn rén tóng   qiě duì yún mén xié