喜迁莺

宋代 俞文豹
小梅幽绝。向冰谷深深,云阴幕幕。饱阅年华,惯韵冷淡,只恁清臞风骨。任他万红千紫,句引狂蜂游蝶。惟只共、竹和松,同傲岁寒霜雪。 喜得。化工力。移根上苑,向阳和培植。题品还经,孤山处士,许共高人攀折。一枝垂垂欲放,只等春风披拂。待叶底、结青青,恰是和羹时节。
xiǎo méi yōu jué xiàng bīng shēn shēn   yún yīn bǎo yuè nián huá   guàn yùn lěng dàn   zhī nèn qīng fēng rèn wàn hóng qiān   yǐn kuáng fēng yóu dié wéi zhǐ gòng zhú sōng   tóng ào suì hán shuāng xuě
huà gōng gēn shàng yuàn   xiàng yáng péi zhí pǐn hái jīng   shān chǔ shì   gòng gāo rén pān zhé zhī chuí chuí fàng   zhǐ děng chūn fēng dài jié qīng qīng   qià shì gēng shí jié