喜迁莺

宋代 蒋捷
晴天寥廓。被孤云画出,离愁消索。玉局弹棋,金钗翦烛,芳思可胜摇落。镜妆为慵迟晚,笙曲缘愁差错。倒纤指,□从头细数,年时同乐。 寂寞。花院悄,昨夜醉眠,梦也难凭托。车角生时,马蹄方后,才始断伊漂泊。闷无半分消遣,春又一番担阁。倚阑久,奈东风忒冷,红绡单薄。
qíng tiān liáo kuò bèi yún huà chū   chóu xiāo suǒ dàn   jīn chāi jiǎn zhú   fāng shèng yáo luò jìng zhuāng wèi yōng chí wǎn   shēng yuán chóu chā cuò dào xiān zhǐ     cóng tóu shǔ   nián shí tóng
huā yuàn qiāo   zuó zuì mián   mèng nán píng tuō chē jiǎo shēng shí   fāng hòu   cái shǐ duàn piāo mèn bàn fēn xiāo qiǎn   chūn yòu fān dān lán jiǔ   nài dōng fēng lěng   hóng xiāo dān