喜迁莺

唐代 薛昭蕴
残蟾落,晓钟鸣,羽化觉身轻。乍无春睡有馀酲, 杏苑雪初晴¤ 紫陌长,襟袖冷,不是人间风景。回看尘土似前生, 休羡谷中莺。 金门晓,玉京春,骏马骤轻尘。桦烟深处白衫新, 认得化龙身¤ 九陌喧,千户启,满袖桂香风细。杏园欢宴曲江滨, 自此占芳辰。 清明节,雨晴天,得意正当年。马骄泥软锦连乾, 香袖半笼鞭¤ 花色融,人竞赏,尽是绣鞍朱鞅。日斜无计更留连, 归路草和烟。
cán chán luò   xiǎo zhōng míng   huà jué shēn qīng zhà chūn shuì yǒu chéng  
xìng yuàn xuě chū qíng   ¤
zhǎng   jīn xiù lěng   shì rén jiān fēng jǐng huí kàn chén shì qián shēng  
xiū xiàn zhōng yīng
jīn mén xiǎo   jīng chūn   jùn zhòu qīng chén huà yān shēn chù bái shān xīn  
rèn de huà lóng shēn   ¤
jiǔ xuān   qiān   mǎn xiù guì xiāng fēng xìng yuán huān yàn jiāng bīn  
zhàn fāng chén
qīng míng jié   qíng tiān   zhèng dāng nián jiāo ruǎn jǐn lián qián  
xiāng xiù bàn lóng biān   ¤
huā róng   rén jìng shǎng   jìn shì xiù ān zhū yāng xié gèng liú lián  
guī cǎo yān