喜迁莺

宋代 蔡伸
青娥呈瑞。正惨惨暮寒,同云千里。剪水飞花,渐渐瑶英,密洒翠筠声细。邃馆静深,金铺半掩,重帘垂地。明窗外。伴疏梅潇洒,玉肌香腻。 幽人当此际。醒魂照影,永漏愁无寐。强拊清尊,慵添宝鸭,谁会黯然情味。幸有赏心人,奈咫尺、重门深闭。今夜里。算忍教孤负,浓香鸳被。
qīng é chéng ruì zhèng cǎn cǎn hán   tóng yún qiān jiǎn shuǐ fēi huā   jiàn jiàn yáo yīng   cuì yún shēng suì guǎn jìng shēn   jīn bàn yǎn   zhòng lián chuí míng chuāng wài bàn shū méi xiāo   xiāng
yōu rén dāng xǐng hún zhào yǐng   yǒng lòu chóu mèi qiáng qīng zūn   yōng tiān bǎo   shuí huì àn rán qíng wèi xìng yǒu shǎng xīn rén   nài zhǐ chǐ chóng mén shēn jīn li suàn rěn jiào   nóng xiāng yuān bèi