喜钱申伯病起二首 其二

宋代 张元干
花飞伤宿雨,山润照清晨。念子经时卧,嗟予一味贫。 稍闻疏药饵,遐想整衣巾。何日扶藜出,相陪醉晚春。
huā fēi shāng 宿   shān rùn zhào qīng chén niàn zi jīng shí jiē   wèi pín    
shāo wén shū yào ěr   xiá xiǎng zhěng jīn chū xiāng   péi zuì wǎn chūn