戏遣老懹

宋代 陆游
清羸正怯倚阑干,纱帽还惊半指宽。 日漏云端才欲暖,风催梅信又成寒。 寻僧竹院逢茶熟,引鹤溪桥及雪残。 只道捐书差似达,庖丁数纸尚须看。
qīng léi zhèng qiè lán gān   shā mào hái jīng bàn zhǐ kuān
lòu yún duān cái nuǎn   fēng cuī méi xìn yòu chéng hán
xún sēng zhú yuàn féng chá shú   yǐn qiáo xuě cán
zhī dào juān shū chà shì   páo dīng shù zhǐ shàng kàn