戏遣老懹

宋代 陆游
平生碌碌本无奇,况是年垂九十时。 阿囝略如郎罢老,稚孙能伴太翁嬉。 花前骑竹强名马,阶下埋盆便作池。 一笑不妨闲过日,叹衰忧死却成痴。
píng shēng běn   kuàng shì nián chuí jiǔ shí shí
ā jiǎn lüè láng lǎo   zhì sūn néng bàn tài wēng
huā qián zhú qiáng míng   jiē xià mái pén biàn 便 zuò chí
xiào fáng xián guò   tàn shuāi yōu què chéng chī