兄子高赴廷对

宋代 魏了翁
九十九峰矗天起,家在前峰夕阳里。 蛮徭虎豹断行人,小市寒城净如水。 驩传有客闯然来,{左扌右监}衣视之吾兄子。 云从诸侯贡,往备天子使。 来时吾父为我言,女之靖州问安否。 靖州苦好修,女从得师友。 世方白首声利场,父诏承乃如此。 柳阴花影春风香,喜极无言澹相对。 家学既尔殊,天资亦云美。 自庵寂寥无可赠,赠以庵中一个自。 吾闻古之人,仕学皆为己。 上不可欺其君,下不忍虐其类。 此岂有为然,凡以自靖耳。 我之行止命於天,上下四方难豫拟。 旦将处靖献于君,无限功夫归语尔。
jiǔ shí jiǔ fēng chù tiān   jiā zài qián fēng yáng  
mán yáo bào duàn háng rén   xiǎo shì hán chéng jìng shuǐ  
huān chuán yǒu chuǎng rán lái     { zuǒ shou yòu jiān   } shì zhī xiōng zi  
yún cóng zhū hóu gòng   wǎng bèi tiān shǐ 使  
lái shí wèi yán   zhī jìng zhōu wèn ān fǒu  
jìng zhōu hǎo xiū   cóng shī yǒu  
shì fāng bái shǒu shēng chǎng   zhào chéng nǎi  
liǔ yīn huā yǐng chūn fēng xiāng   yán dàn xiāng duì  
jiā xué ěr shū   tiān yún měi  
ān liáo zèng   zèng ān zhōng  
wén zhī rén   shì xué jiē wèi  
shàng jūn   xià rěn nüè lèi  
yǒu wéi rán   fán jìng ěr  
zhī xíng zhǐ mìng tiān   shàng xià fāng nán  
dàn jiāng chù jìng xiàn jūn   xiàn gōng guī ěr