凶年民有弃子于江者诗以寄哀

元代 刘崧
骨肉岂不亲,无食难为恩。抱子弃水中,哭声吐复吞。 母饥骨髓枯,儿饥眼眶出。终然两存难,何以共忧恤。 岁月不相贷,恩爱从此分。我死尚可忍,儿啼那复闻。 儿啼那复闻,江水流浩浩。不忍回视之,衔悲入秋草。
ròu qīn   shí nán wéi ēn bào shuǐ zhōng   shēng tūn
suǐ   ér yǎn kuàng chū zhōng rán liǎng cún nán   gòng yōu
suì yuè xiāng dài   ēn ài cóng fēn shàng rěn   ér wén
ér wén   jiāng shuǐ liú hào hào rěn huí shì zhī   xián bēi qiū cǎo