新种杂花树

宋代 刘敞
天地大逆旅,浮生远行客。大无万里异,远不百年役。 乘流惟其遇,得性从所适。何必思旧乡,而复名一宅。 此邦非吾土,此庐非我迹。彼我苟巳齐,宾主不足择。 终树宿所好,及閒易为力。芳草十馀品,往往手自植。 春风二月交,重叠庭下碧。欣欣生意好,一一见颜色。 对之默终日,澹若无情极。四时背人驰,壮士每叹息。 忧来忽无方,外物不可释。中和一相伐,头发先为白。 萱乎尔能忘,于我独有德。
tiān   shēng yuǎn xíng wàn   yuǎn bǎi nián
chéng liú wéi   de xìng cóng suǒ shì jiù xiāng   ér míng zhái
bāng fēi   fēi gǒu   bīn zhǔ
zhōng shù 宿 suǒ hǎo   xián wéi fāng cǎo shí pǐn   wǎng wǎng shǒu zhí
chūn fēng èr yuè jiāo   chóng dié tíng xià xīn xīn shēng hǎo   jiàn yán
duì zhī zhōng   dàn ruò qíng shí bèi rén chí   zhuàng shì měi tàn
yōu lái fāng   wài shì zhōng xiāng   tóu xiān wèi bái
xuān ěr néng wàng   yǒu