信中以诗来因次其韵送之

南北朝 邹浩
道言谁复书诸绅,潇湘江上逢斯人。向来滨死入魑魅,胸腹洞然无甲鳞。 炎氛吹风作旗靡,玉楼倒影明蒿里。孤心还逐冷云飞,历历长亭不知几。 圣王开了睹天庭,妙脱筌蹄合喙鸣。个中无可无不可,智者亦迷何处名。 浑沌兼忘倏与忽,有口鼻如欣莫咄。北山之北草堂深,怨鹤惊猿它自物。
dào yán shuí shū zhū shēn   xiāo xiāng jiāng shàng féng rén xiàng lái bīn chī mèi   xiōng dòng rán jiǎ lín
yán fēn chuī fēng zuò   lóu dào yǐng míng hāo xīn hái zhú lěng yún fēi   cháng tíng zhī
shèng wáng kāi le tiān tíng   miào tuō quán huì míng zhōng   zhì zhě chǔ míng
hùn dùn jiān wàng shū   yǒu kǒu xīn duō běi shān zhī běi cǎo táng shēn   yuàn jīng yuán