新栽松

唐代 齐己
野僧教种法,苒苒出蓬蒿。百岁催人老,千年待尔高。 静宜兼竹石,幽合近猿猱。他日成阴后,秋风吹海涛。
sēng jiào zhǒng   rǎn rǎn chū péng hāo bǎi suì cuī rén lǎo   qiān nián dài ěr gāo
jìng jiān zhú shí   yōu jìn yuán náo chéng yīn hòu   qiū fēng chuī hǎi tāo