新猿

唐代 贯休
寻常看不见,花落树多苔。忽向高枝发,又从何处来。 风清声更揭,月苦意弥哀。多少求名者,年年被尔催。
xún cháng kàn jiàn   huā luò shù duō tái xiàng gāo zhī   yòu cóng chǔ lái
fēng qīng shēng gèng jiē   yuè āi duō shǎo qiú míng zhě   nián nián bèi ěr cuī