辛酉中秋
秋空云散碧霄澄,万里江山倚太清。此夜月高人尽赏,谁家香冷梦初成。
光辉不作悲欢色,今昔偏从寒照生。惟有雁翎斜度急,一行倒影入河明。
qiū
秋
kōng
空
yún
云
sàn
散
bì
碧
xiāo
霄
chéng
澄
,
wàn
万
lǐ
里
jiāng
江
shān
山
yǐ
倚
tài
太
qīng
清
。
。
cǐ
此
yè
夜
yuè
月
gāo
高
rén
人
jǐn
尽
shǎng
赏
,
shuí
谁
jiā
家
xiāng
香
lěng
冷
mèng
梦
chū
初
chéng
成
。
。
guāng
光
huī
辉
bù
不
zuò
作
bēi
悲
huān
欢
sè
色
,
jīn
今
xī
昔
piān
偏
cóng
从
hán
寒
zhào
照
shēng
生
。
。
wéi
惟
yǒu
有
yàn
雁
líng
翎
xié
斜
dù
度
jí
急
,
yī
一
xíng
行
dào
倒
yǐng
影
rù
入
hé
河
míng
明
。
。