辛夷

唐代 欧阳炯
含锋新吐嫩红芽,势欲书空映早霞。应是玉皇曾掷笔,落来地上长成花。
hán fēng xīn nèn hóng   shì shū kōng yìng zǎo xiá yìng shì huáng céng zhì   luò lái shàng zhǎng chéng huā