新雁过妆楼 雪夜闻雁

清代 顾太清
静掩重门。春塞重、鸦栖又到黄昏。乱飘琼蕊,堆满瓦陇墙根。 好共梨花争素质,欲同柳絮斗轻魂。舞翩翻。小窗浙沥,乌鹊惊喧。 有人摊书独坐,正炉添活火,茶熟香温。夜冷风凄,东君锁住春痕。 铜壶三传漏永,照孤影、残灯一豆存。更深也,听雁声嘹唳,飞过前轩。
jìng yǎn chóng mén chūn sāi zhòng yòu dào huáng hūn luàn piāo qióng ruǐ   duī mǎn lǒng qiáng gēn
hǎo gòng huā zhēng zhì   tóng liǔ dòu qīng hún piān fān xiǎo chuāng zhè   què jīng xuān
yǒu rén tān shū zuò   zhèng tiān huó huǒ   chá shú xiāng wēn lěng fēng   dōng jūn suǒ zhù chūn hén
tóng sān chuán lòu yǒng   zhào yǐng cán dēng dòu cún gēng shēn   tīng yàn shēng liáo   fēi guò qián xuān