新雁过妆楼·梦醒芙蓉

宋代 吴文英
梦醒芙蓉。风檐近、挥疑佩玉丁东。翠微流水,都是惜别行踪。宋玉秋花相比瘦,赋情更苦似秋浓。小黄昏,绀云暮合,不见征鸿。宜城当时放客,认燕泥旧迹,返照楼空。夜阑心事,灯外败壁哀蛩。江寒夜枫怨落,怕流作题情肠断红。行云远,料澹蛾人在,秋香月中。
mèng xǐng róng fēng yán jìn huī pèi dīng dōng cuì wēi liú shuǐ   dōu shì bié xíng zōng sòng qiū huā xiāng shòu   qíng gèng shì qiū nóng xiǎo huáng hūn   gàn yún   jiàn zhēng hóng 鸿 chéng dāng shí fàng   rèn yàn jiù   fǎn zhào lóu kōng lán xīn shì   dēng wài bài āi qióng jiāng hán fēng yuàn luò   liú zuò qíng cháng duàn hóng xíng yún yuǎn   liào dàn é rén zài   qiū xiāng yuè zhōng