信阳和同官喜雨韵

宋代 王之道
欲识农夫田作苦,久雨祷晴晴祷雨。 祷晴得雨雨得晴,此患到今传自古。 苾芬非是萧兰馨,诚心一发通三灵。 文昌俗吏亦何者,乃能致雨兴雷霆。 尔来旱气烛烛热,夜户天涯电光制。 原田嘉谷半焦黄,何独枯鱼濡涸辙。 忽然一雨洗瘴昏,珠玉无边难价论。 坐令愁叹变欢抃,千岩万壑江流奔。 从今不厌商羊舞,十日一犁均下土。 漏邦寒俭酒味醨,且矶亲茶共分乳。 庭前花草还青葱,想见黍稌纷芃芃。 吾君早晚复疆宇,屡丰将见追元丰。 天人大抵常相即,人若必天天可必。 愿修人事格天心,天若不从非所恤。 泰亨自复先朋来,时通端不忧尘埃。 新诗要非所宜辱,敢以木李酬琼瑰。 六年无蓄号不足,菜色定应比半菽。 要令汸暴似海岳,岂但河沙论秉斛。 炎天赫日当流金,去国多年思转深。 只今淮北望霓切,须烦伊傅资商霖。
shí nóng tián zuò   jiǔ dǎo qíng qíng dǎo
dǎo qíng qíng   huàn dào jīn chuán
fēn fēi shì xiāo lán xīn   chéng xīn tōng sān líng
wén chāng zhě   nǎi néng zhì xīng léi tíng
ěr lái hàn zhú zhú   tiān diàn guāng zhì
yuán tián jiā bàn jiāo huáng   zhé
rán zhàng hūn   zhū biān nán jià lùn
zuò lìng chóu tàn biàn huān biàn   qiān yán wàn jiāng liú bēn
cóng jīn yàn shāng yáng   shí jūn xià
lòu bāng hán jiǎn jiǔ wèi   qiě qīn chá gòng fēn
tíng qián huā cǎo hái qīng cōng   xiǎng jiàn shǔ fēn péng péng
jūn zǎo wǎn jiāng   fēng jiāng jiàn zhuī yuán fēng
tiān rén cháng xiāng   rén ruò tiān tiān
yuàn xiū rén shì tiān xīn   tiān ruò cóng fēi suǒ
tài hēng xiān péng lái   shí tōng duān yōu chén āi
xīn shī yào fēi suǒ   gǎn chóu qióng guī
liù nián hào   cài dìng yīng bàn shū
yào lìng fāng bào shì hǎi yuè   dàn shā lùn bǐng
yán tiān dāng liú jīn   guó duō nián zhuǎn shēn
zhī jīn huái běi wàng qiè   fán shāng lín