新燕

唐代 齐己
栖托近佳人,应怜巧语新。风光华屋暖,弦管牡丹晨。 远采江泥腻,双飞麦雨匀。差池自有便,敢触杏梁尘。
tuō jìn jiā rén   yīng lián qiǎo xīn fēng guāng huá nuǎn   xián guǎn dan chén
yuǎn cǎi jiāng   shuāng fēi mài yún chā chí yǒu biàn 便   gǎn chù xìng liáng chén