新雁

唐代 吴融
湘浦波春始北归,玉关摇落又南飞。数声飘去和秋色, 一字横来背晚晖。紫阁高翻云幂幂,灞川低渡雨微微。 莫从思妇台边过,未得征人万里衣。
xiāng chūn shǐ běi guī   guān yáo luò yòu nán fēi shù shēng piāo qiū  
héng lái bèi wǎn huī gāo fān yún   chuān wēi wēi
cóng tái biān guò   wèi zhēng rén wàn