新雪八韵

唐代 薛能
大雪满初晨,开门万象新。龙钟鸡未起,萧索我何贫。 耀若花前境,清如物外身。细飞斑户牖,干洒乱松筠。 正色凝高岭,随流助要津。鼎消微是滓,车碾半和尘。 茶兴留诗客,瓜情想戍人。终篇本无字,谁别胜阳春。
xuě mǎn chū chén   kāi mén wàn xiàng xīn lóng zhōng wèi   xiāo suǒ pín
yào 耀 ruò huā qián jìng   qīng wài shēn fēi bān yǒu   gàn luàn sōng yún
zhèng níng gāo lǐng   suí liú zhù yào jīn dǐng xiāo wēi shì   chē niǎn bàn chén
chá xīng liú shī   guā qíng xiǎng shù rén zhōng piān běn   shuí bié shèng yáng chūn