新屋

唐代 徐夤
耳顺何为土木勤,叔孙墙屋有前闻。纵然一世如红叶, 犹得十年吟白云。性逸且图称野客,才难非敢傲明君。 清甜数尺沙泉井,平与邻家昼夜分。
ěr shùn wéi qín   shū sūn qiáng yǒu qián wén zòng rán shì hóng  
yóu shí nián yín bái yún xìng qiě chēng   cái nán fēi gǎn ào míng jūn
qīng tián shù chǐ shā quán jǐng   píng lín jiā zhòu fēn