惜奴娇·紫云绛霭

宋代 巫山神女
紫云绛霭,高拥瑶砌。晓光中、无限剖列。肃整天仙队。又有殊音欲举,声还止。朝罢时。亦有清香飘世。玉驾才兴,高上真仙尽退。有琼花如雪,散漫飞空里。玉女金童,捧丹文、传仙诲。抚诸仙,早起劳卿过耳。
yún jiàng ǎi   gāo yōng yáo xiǎo guāng zhōng xiàn pōu liè zhěng tiān xiān duì yòu yǒu shū yīn   shēng hái zhǐ cháo shí yǒu qīng xiāng piāo shì jià cái xīng   gāo shàng zhēn xiān jǐn tuì 退 yǒu qióng huā xuě   sǎn màn fēi kōng jīn tóng   pěng dān wén chuán xiān huì zhū xiān   zǎo láo qīng guò ěr