惜奴娇

宋代 蔡伸
隔阔多时,算彼此、难存济。咫尺地、千山万水。眼眼相看,要说话、都无计。只是。唱曲儿、词中认意。 雪意垂垂,更刮地、寒风起。怎禁这几夜意。未散痴心,便指望、长偎倚。只替。那火桶儿、与奴暖被。
kuò duō shí   suàn nán cún zhǐ chǐ qiān shān wàn shuǐ yǎn yǎn xiāng kàn   yào shuō huà dōu zhǐ shì chàng ér zhōng rèn
xuě chuí chuí   gèng guā hán fēng zěn jìn zhè wèi sàn chī xīn   biàn 便 zhǐ wàng zhǎng wēi zhǐ huǒ tǒng ér nuǎn bèi