芯题山石经洞

宋代 张深
一洞倒挂霜折莲,一洞侧出洪钟眠。谽谺窈窕莫可状,更有六洞嵌其巅。 就中洞下复为洞,浩浩万劫通云烟。有隋静老亦好事,牢置关锁加钩键。 名山灵秀气忽闭,宝藏未识开何年。令人可想不可见,有若忉利纯金天。 松阴亭亭日傍午,风来隔涧传樵语。照人苔藓须眉青,石既陆离客亦古。 披萝剪棘窥岩户,{鼠君}鼯惊窜蝙蝠舞。天光透处字隐隐,波折依稀半欧褚。 呜呼至宝秘空谷,奚异结绿埋沙土。云居自是贞观刹,熣灿岧峣宏殿宇。 胡不出之甃廊壁,我与山僧快先睹。未知守者谁其主,砰轰欲借雷公斧。
dòng dào guà shuāng zhé lián   dòng chū hóng zhōng mián hān xiā yǎo tiǎo zhuàng   gèng yǒu liù dòng qiàn diān
jiù zhōng dòng xià wèi dòng   hào hào wàn jié tōng yún yān yǒu suí jìng lǎo hǎo shì   láo zhì guān suǒ jiā gōu jiàn
míng shān líng xiù qi   bǎo zàng wèi shí kāi nián lìng rén xiǎng jiàn   yǒu ruò dāo chún jīn tiān
sōng yīn tíng tíng bàng   fēng lái jiàn chuán qiáo zhào rén tái xiǎn méi qīng   shí
luó jiǎn kuī yán     { ,{ shǔ   } jūn } jīng cuàn biān tiān guāng tòu chù   yǐn yǐn zhé bàn
zhì bǎo kōng   jié 绿 mái shā yún shì zhēn guàn shā   suī càn tiáo yáo hóng diàn 殿
chū zhī zhòu láng   shān sēng kuài xiān wèi zhī shǒu zhě shuí zhǔ   pēng hōng jiè léi gōng